Cuộc sống tươi đẹp
Câu nói của ngày: “Ôi, đàn ông và đàn bà. Mới dễ hiểu làm sao. Nhất là đàn ông.
Luôn luôn là trẻ thơ. Sĩ diện, khó khăn, kinh khủng, hay hờn dỗi, hay nhân nhượng, khủng khiếp – hãn hữu là tuyệt vời – nhưng tất cả đều sinh ra với một đặc điểm duy nhất có thể chuộc lại mọi thứ mà trong nghề chúng tôi gọi là rễ ngọc, đầu rùa, đỉnh dương, cần khói, chầy nam, hoặc đơn giản là mẩu thịt.” (Gyôkô, mama san – Shogun tướng quân, James Clavell)
Cuộc sống là một nghệ thuật. Nó đòi hỏi sự rèn luyện và chăm chút để đạt tới sự hoàn hảo. Tất nhiên, không thể thiếu được sự đam mê, say đắm, như tất cả những thứ được gọi là nghệ thuật ở đời.
Trôi qua một tuần tựa hồ như xé một cuộn giấy vệ sinh. Rồi vứt nó vào toa lét và giật nước. Cái đống giấy bẩn thỉu ấy làm mình khó chịu. Mặc dù bản thân chính là tác giả của mọi thứ khó chịu mà mình gánh lấy. Mệt mỏi. Phết lên miệng chừng ấy nụ cười cũng không làm cho cái bánh cuộc sống ngon lành hơn. Nó đang bốc mùi với những dây xích thói quen nặng nè hoen gỉ chết gì đang đè giẫm lên.

Nghệ thuật là hiện thân cho cái đẹp, cái Đẹp viết hoa luôn đầy đặn với cả ba tố phẩm Chân – Thiện – Mĩ. Cuộc sống là cái đẹp, cái đẹp viết thường với ba cặp tình nhân dặt dìu gắn bó Chân – Giả, Thiện – Ác, Mĩ – Xấu. Như hai mặt của một đồng tiền. Cứ xoay lật không thôi. Hãy yêu cho đẹp. Hãy yêu cho say. Hãy yêu và nghệ thuật. Đừng rơi rớt yêu thương qua những lỗ chỗ vô tâm dễ dãi. Đừng hời hợt yêu thương qua những nhịp cầu mệt mỏi. Dừng, nghỉ, và đi. Đúng lúc. Và cả đúng chỗ.
Cái dây xích thói quen trói chân xích tay mình bao ngày rồi. Có chìa khóa đây này mà ngần ngừ không thèm mở, bởi ngó quanh chẳng thấy lối đi. Cứ đi đi rồi sẽ có lối cho riêng mình. Cứ ngã đi rồi sẽ thấy mắt tinh nhanh. Nhưng mình chưa tìm thấy một lí do. Một lí do thôi để ngã. Một lí do thôi để đi. Như mỗi sáng mình có một lí do để viết. Chỉ một câu và một câu thôi nhỉ.
Đã là nghệ thuật thì phải dày công tốn sức. Đã là nghệ thuật thì phải thuần thục, điêu luyện. Nó không phải là giả tạo dối trá. Không phải là sự nhân tạo phản tự nhiên. Nó là tấm lòng kết tinh được chắt lọc từng ngày. Nó là yêu thương được gọt giũa từng giây. Sẽ chẳng có cái gì thật sự đơn giản. Cho đến khi nó được cải biến thành giản đơn – thứ giản đơn có tên và đứng vững.
Không biết mình sẽ thế này nữa bao lâu. Không biết sẽ giấu giếm thứ mật mã này đến khi nào. Hãy đến và mở nó ra đi. Mình vẫn thế. Chưa thay đổi. Đêm qua mình đã mong thay đổi. Thêm một đêm. Bóng đổi thay nhạt nhòa xa xôi quá.
Nếu có chót sinh ra lỡ làm cái xấu, hãy là cái xấu đẹp nhất trên đời. Có lầm là cái giả, mong là cái giả thật nhất với người. Trăm năm độc ác thêm một lần nữa nhé, xin cứ yêu tôi. Ôi, cuộc sống ơi!
P/S: Giờ thì đã biết, sẽ chẳng có thứ tình cảm chân thành thô mộc nào cả – bởi đã là chân thành thì ý tứ sâu sắc, tinh tế ý nhị, sâu xa và lắng đọng. Bởi thế, thô mộc chẳng qua chỉ là cái giản đơn đã được rèn giũa mà thôi. Lại ngớ ngẩn tin một cách ngốc nghếch vào nghĩa đen nữa rồi. Thế là lông nhông không quần không áo chạy giữa đời. Khóc và hôn lên những bực tức, mệt mỏi. Tớ biết ấy còn mệt mỏi hơn tớ nhiều, cầu mong ấy nhé, bình yên.
1 comment so far
Leave a reply
“Trôi qua một tuần tựa hồ như xé một cuộn giấy vệ sinh. Rồi vứt nó vào toa lét và giật nước. Cái đống giấy bẩn thỉu ấy làm mình khó chịu. Mặc dù bản thân chính là tác giả của mọi thứ khó chịu mà mình gánh lấy. Mệt mỏi. Phết lên miệng chừng ấy nụ cười cũng không làm cho cái bánh cuộc sống ngon lành hơn. Nó đang bốc mùi với những dây xích thói quen nặng nè hoen gỉ chết gì đang đè giẫm lên.” => Sợ dân học văn các em quá. Quá lâu rồi chị không còn có thể viết những dòng như thế này. Hì hì hì…
Còn cái ảnh ý, nó không khiến chị nghĩ tới một sợi dây xích nào cả. Nó là một cái mỏ neo. Chị từng đọc một bài viết về chiếc mỏ neo… Bức ảnh này làm chị nhớ tới bài viết đó, cũng dịu dàng và sâu chứa.
“Giờ thì đã biết, sẽ chẳng có thứ tình cảm chân thành thô mộc nào cả” => Chân thành là chân thành thôi. Sao chân thành lại là ý tứ sâu sắc, tinh tế ý nhị, sâu xa và lắng đọng nữa? Thô mộc là thô mộc chứ, sao phải rèn giũa mới thô mộc ư? Có lẽ, chị vẫn ngớ ngẩn và ngốc nghếch với những nghĩa đen trong sáng đó lắm. Với chị, chân thành là chân thành thôi, mộc mạc là đẹp từ cái thô ráp ban đầu đó em.