Chuyện về cổ tích

Câu nói trong ngày: “Love means not ever having to say you’re sorry.” (Love story by Erich Segal)

Câu chuyện cố tích bắt đầu trên những ngón tay, thon tròn và thơm như mới ướp nắng. Ngón tay đánh thức ngày đầu tuần dậy với những hơi thở còn ươm mùi biển. Xốn xang nghe dậy lên hương mằn mặn còn vấn vương trên những sợi tóc xanh. Đẩy mạnh tay cho con thuyền mình lao nhanh nhịp vào sóng công việc…

Lại bận rộn. Được bận rộn. Bận – rộn. Bận bịu với những trách nhiệm ghi tên mình. Rộn ràng với niềm vui khi thấy mình có nghĩa. Bận bịu với những lo lắng cứ ngày một già hơn. Rộn ràng bên một tôi đã lớn hơn nữa rồi. Bận bịu với những băn khoăn và những câu trả lời. Rộn ràng bên con đường đượm hương yêu thương và nặng dấu bè bạn. Cứ bận – rộn như thế. Hứa là không ở lại với những cổ – tích – bên – đường nữa đâu. ‘just because you are a fairy tale.

Này em nhé buổi chiều nào mất điện, lang thang giữa một đầu hồi chiều đầy một giỏ mật nắng. Trời cao xanh gọi bóng mây nào có tên em. Và lặng lẽ một mình lăn tăn giữa phố. Sẽ không để trận ốm vô duyên nào chen vào câu chuyện nữa. “Nhớ”. Ấy bảo là nhớ còn tớ chỉ cười. Lòng lăn tăn đi theo trái bóng tròn. Lần đầu tiên. P.S. Anh Minh. “Nhớ”.

Này tôi ơi một sáng thứ bảy có chị yêu. Được vòng vèo gặp mặt phố gọi tên đường. Tây Sơn, Hồ Đắc Di, Nguyễn Lương Bằng. Cho bõ đi bao ngày xa cách, chỉ loanh quoanh một góc sân nhà. Mọi thứ như một bức tranh “Không có một nét nào thừa”. Lòng cồn lên một “Black Russian”. Và vu vơ đợi chờ “một con vịt”. Một nỗi buồn dịu êm nho nhỏ. “Anh nhìn thấy khoảng cách đó trong mắt em. Anh sẵn sàng vượt qua chặng đường dài hơn cả dải ngân hà để đến. Nhưng liệu khi anh tới nơi, em có còn ở đó”…

Như ngày hôm qua còn tươi mới trong tay mình. Như ngày mai đã thấy lấp ló trên tay mình. Và ôm lấy bằng cả niềm hân hoan bằng đôi bàn tay mình. Để viết câu chuyện cổ tích với bàn tay mình. Just ‘cause you are a fairy tale.

1 comment so far

  1. Stupid Cupid on

    chuếnh choáng với Sữa chua đánh đá cà phê đánh thêm cả Black Russian nữa. Khà khà khà…

    Chị vẫn là kẻ có niềm tin hiếm hoi còn sót lại như một dị vật giữa đời thường, thế nên “nếu là tình yêu thì sẽ dám bước tới, sẽ dám vượt qua cả khoảng cách và nếu là tình yêu thì không phải sợ rằng người ta còn ở đó hay không”. Có lẽ, cái khó với chàng trai kia là cái khoảng cách anh nhìn thấy trong mắt cô gái chứ không phải là khoảng cách của 1 dải ngân hà… :)

    Xem Love actually đi cu. Hi hi hi, hôm nào đi học chị mang đĩa cho mượn mà xem. Chị xem đi xem lại vẫn thấy thích ý! ^^


Leave a reply