Archive for the ‘a little everyweek’ Category
There is nothing true, except for the one in my eyes.
Bài viết cuối khép lại blog wordpress này.
Chút khói sương lấm lên bờ môi khô nẻ đợi chờ.
Được viết để dành tặng cho người bạn yêu quý, và thật đẹp được dành lại những mơn man dìu dịu thật êm.
Hôm nay thể trạng mình không tốt. Sớm dở dang bị đánh thức dậy, và uể oải đón nhận ngày mới với âm u mây trời và lớt phớt mưa bay. Và cõi lòng cứ nôn nao trong tiếng máy móc đều đều ép tung lồng ngực. Khuya lay lắt vẫn còn vẳng về khu vườn bí mật, những câu chuyện mình chưa bao giờ để ý nhớ tên, vấn vương lại những sắc thật xanh, thật dịu.
Mình sắp trưởng thành, mà dấu mốc ghi nhận cho hai từ đáng nhớ ấy là tốt nghiệp. Không còn được ngày ngày lơ đễnh trên giảng đường. Không còn ngồi tưởng tượng đến tương lai với bè bạn. Không còn những bong bóng ước mơ cứ vô tư thả bay lên trời, dán cái nhãn rất yêu “TEC”. Tương lai là một ly cà phê trước mắt, mà mình có thể mơ hồ ngửi được, mơ màng thấy được, văng vẳng nghe được và hình như khẽ khàng chạm đến được chăng. Chỉ còn chút lăn tăn đôi khi làm mình thấy tê nơi đầu lưỡi, mình sẽ thưởng thức ly cà phê ấy với ai.
Rồi ngày mai sẽ xa thật xa. Lòng mình như cánh chim đang hồi hộp lắm muốn bay tới trời. Mình sẽ chia tay với nhiều, thật nhiều và rất nhiều. Và xin cho gửi lại nhé, những yêu thương rất đỗi thương yêu mà mình chẳng còn biết tìm ở đâu nữa.

Sẽ chẳng còn cơn gió nào cuốn ta đi những chiều chênh vênh, để thả bóng dài theo từng con phố. Luôn mong đem chút lạ vào cuộc sống đậm đà dồn góp bốn phương của gió. Nhưng em biết, em không phải là người nắm chìa khóa.
Sẽ chẳng còn chiếc bánh ngọt nào, tan trên đầu lưỡi dịu êm như từng giọt violin lóng lánh. Chưa bao giờ hết muốn thêm chocolate và thổi nến cho chiếc bánh thêm nồng nàn. Nhưng tớ biết, mình là một đầu bếp vụng.
Mình hiểu mình lắm. Với mình tất cả là ảo ảnh. Nhìn được, chạm vào và tan ra. Rồi sẽ cứ vô tâm và nhạt nhòa cho tới khi những tan chảy ấy lại tìm về với nhau, góp đầy lên những đam mê. Mình thích bằng mắt. Và sống bằng ảo giác do mình tự tạo ra.
Nhưng lúc này đây, mình rõ lắm. Sống cho từng phút giây. Vì cuộc sống là như thế nào, chứ không phải là ai và cái gì. Và thế mà không ngại ngần tô vẽ, thêm thắt cho ly cà phê ấy thật diệu kỳ.
P/S: Tớ thích ấy. Thật đấy, ngay từ đầu. Và chưa bao giờ muốn làm tổn thương dù chỉ một chút. Vì thế mà tớ lùi lại đây, ở vạch phân chia của tình bạn này. Để may mắn, ngày mai, tớ sẽ đến và nói với ấy rằng : “Em có bằng lòng làm vợ anh không”.
All I ever wish is a fairy tale that will end like this “happily ever after”.
Rôbốt nhặt rác
Câu nói trong ngày: “Chúng ta không chỉ dạy con bằng những điều bảo ban, mà còn bởi chúng ta là người như thế nào?” (V.A. Xukhôlômxki)
After 700 years of doing what he was built for, he’ll discover what he’s meant for.
Câu chuyện tình cảm động giữa một chàng robot nhặt rác “cổ lỗ sĩ”, một anh chàng hao hao như một anh nông dân thôn quê chân chất, chỉ biết nghĩ sao làm vậy, thấy gì nói đó, đôi lúc trẻ con, đôi lúc trầm tư với một nàng robot thám thính hiện đại, đầy quyền uy và sức mạnh, suy nghĩ sâu sắc, tựa như một cô gái thành thị cá tính và học thức, nghị lực và mạnh mẽ. Và tất cả những gì đôi robot có được sau bao gian nan chỉ đơn giản là “nắm tay nhau và hướng về phía trước”, và tất cả những gì một người con gái cần, phải chăng chỉ là một bờ vai nương tựa và một bàn tay ấm áp bao dung …
Nhưng mà tớ không muốn làm một wall-e đâu nhé.
Có những chiều em đến …
Câu nói trong ngày: “Trẻ em là tương lai của đất nước và phụ nữ là trụ cột của gia đình” (Đảng Cộng Sản Việt Nam)
Dành tặng cho chị iu.

—————————————————————————————————
Tựa đề: tiny love
Thiết kế: Đặng Thế Vinh
Vector Art: KIK Design
—————————————————————————————————
Lười nhác. Tham lam. Yếu đuối. Hèn hạ. Giàu trí tưởng bở.
Có phải ta luôn cố gắng với tới những gì ta không có.
Ở bờ bên kia của chới với một bàn tay.
SAO CHO VƠI ĐẦY
Câu nói trong ngày: “Ta nên nhận ra rằng, danh vọng cũng như ái tình, là nhu cầu thiết yếu của con tim.” (B. Grasset)
Sao cho vơi những âu lo ruồi nhặng như cái ngáp vặt thỉnh thoảng cứ thưỡn dài trên khuôn mặt. Sao cho vơi những nhỏ nhen đôi lúc vẫn leng keng chiệng vào suy nghĩ. Sao cho vơi những sợ sệt vu vơ vẫn đột ngột vây kín lòng vui.

Sao cho đầy những tươi tắn mới chớm tỉnh sáng sớm. Sao cho đầy những hăm hở đầy đặn sau những giấc-mơ-ban-ngày. Sao cho đầy những tin yêu tha thiết hay tha thẩn đi xa.
Và cái miệng cứ ngọt nhạt với những nhịp vơi đầy tự mình đưa đẩy. Ngồi hổn hển vung tay quẫy gió và mở mắt ôm trời. Bạn tôi tình tôi …
Như là tình yêu
Câu nói trong ngày: “Toàn diện toàn mỹ vốn là cái rất độc hại.” (Plato)
Cảm giác thích thú trên từng đầu ngón tay sau khi cặm cụi cả ngày làm bản hướng dẫn sử dụng chương trình Nature Illusion Studio và được âu yếm thêm vào nó mấy chữ “Dành tặng những người yêu quý”.
Hôm qua là xử thử, ngày cụ Ngưu Lang và bà Chức Nữ gặp nhau, yêu nhau cho u ám cả đất trời.
Và lòng tôi ơi, không mở nữa, cho ai đó không phải lo lắng, bồn chồn, băn khoăn, mỏi mệt. Nghĩ đến cậu với tất cả yêu thương. Vẫn luôn đứng vững trên đôi chân này, hôn lên mặt đất kia.
Bỗng dưng muốn khóc
Câu nói trong ngày: “Tôi tài giỏi, bạn cũng thế” (Adam Khoo)
Cuộc sống mượt và suôn như mái tóc em, phải chăng nó được dưỡng ẩm và chăm sóc hằng ngày. Nó tự nhiên và mềm mại không phải vì hai trăm nghìn ép tóc, mà là một chút lưu tâm và tí tẹo ngọt ngào. Nắng gắt trên đầu và nước lạnh liếm gót chân. Có sợi tóc nào đi về với đất. Có giọt nước mắt nào lưu luyến nơi sợi tóc mai. … Bỗng dưng muốn khóc.

Khóc cho một bạn. Cho những nỗi buồn không tên và không muốn biết. Cho những hắt hiu chành chạnh đắng chắt đầu lưỡi. Cho những mênh mang chẳng biết đi đâu về đâu. Cho những nụ cười mà “ấy tưởng là tớ vui”. Và bỗng dưng muốn khóc.
Khóc cho một bạn nữa. Cho những thường nhật cuộc sống lắng dưới cốc cà phê. Cho bã đắng và mùi oi nồng của vị hè cuối cùng. Cho những cái cười mỉm lên trên với trời và khóc thầm xuống dưới với đất. Cho một đêm không ngủ và những đêm thức trắng. Cho một người con gái và một người con gái. Bỗng dưng muốn khóc.
Khóc cho một nữa. Cho những trống vắng của căn phòng lạnh không. Cho những cảm xúc đã sổ lồng đi mất. Cho những quyết tâm và nghị lực. Cho những thất bại và ủ ê. Cho một vòng tay và một trái tim. Bỗng dưng muốn khóc.
Vẫn say sưa với tình yêu. Vẫn tươi vui với công việc và hồn nhiên phạm lỗi. Vẫn đang đứng đây rộng vòng tay và mở lòng đón một người thứ ba nữa sắp sửa làm xước trái tim mình.
Và ai đó quanh mình đang buồn. Và mình quanh ai đó chỉ lặng im mỉm cười thế thôi. “Tớ muốn có gạc, bông băng hay băng dính thôi cũng được, để dán miệng ấy lại lúc tớ đang mệt mỏi”. Và bỗng dưng muốn khóc …
Chia tay
Vậy là đã chia
tay ta còn giữ lại tiếng cười em thật ấm
áp lên những hàng cây thơ duyên
dáng mềm bóng thả ôm xuống đường
dài theo những vị gió êm mát và ngọt
ngào ngạt những hương hè chi chút nồng
đượm hơi thu lâng lâng đầy lên qua bóng mưa thưa
thướt tha lướt dài qua phố vắng
teo tẻo một tiếng chim sớm không mật nắng trong
veo qua mắt …

Câu nói trong này:
“Làm trai cho đáng nên trai
Cong lưng gắng sức gánh hai hạt vừng”
(Ca dao)
Tiếc nuối. Nuối tiếc. Xót xa. Xa xót. Nhưng phải chia tay. Thật nhé. Sẽ còn nhớ và đặt ở đây này, chỗ âm ấm phập phồng trên lòng ngực. Và nói lời yêu lắm lắm … Có con tem nào cho ngày gặp lại không?
Mỗi ngày làm một việc, cứ đều đặn và điều độ, như đến bữa ăn cơm, đến giờ đi ngủ. Tự hỏi có phải đang dối lừa những hứa hẹn chân thành. Khuyên lòng thật thà và hồn nhiên đón chào ngày mai đến.
Chuyện về cổ tích
Câu nói trong ngày: “Love means not ever having to say you’re sorry.” (Love story by Erich Segal)
Câu chuyện cố tích bắt đầu trên những ngón tay, thon tròn và thơm như mới ướp nắng. Ngón tay đánh thức ngày đầu tuần dậy với những hơi thở còn ươm mùi biển. Xốn xang nghe dậy lên hương mằn mặn còn vấn vương trên những sợi tóc xanh. Đẩy mạnh tay cho con thuyền mình lao nhanh nhịp vào sóng công việc…
Lại bận rộn. Được bận rộn. Bận – rộn. Bận bịu với những trách nhiệm ghi tên mình. Rộn ràng với niềm vui khi thấy mình có nghĩa. Bận bịu với những lo lắng cứ ngày một già hơn. Rộn ràng bên một tôi đã lớn hơn nữa rồi. Bận bịu với những băn khoăn và những câu trả lời. Rộn ràng bên con đường đượm hương yêu thương và nặng dấu bè bạn. Cứ bận – rộn như thế. Hứa là không ở lại với những cổ – tích – bên – đường nữa đâu. ‘just because you are a fairy tale.
Này em nhé buổi chiều nào mất điện, lang thang giữa một đầu hồi chiều đầy một giỏ mật nắng. Trời cao xanh gọi bóng mây nào có tên em. Và lặng lẽ một mình lăn tăn giữa phố. Sẽ không để trận ốm vô duyên nào chen vào câu chuyện nữa. “Nhớ”. Ấy bảo là nhớ còn tớ chỉ cười. Lòng lăn tăn đi theo trái bóng tròn. Lần đầu tiên. P.S. Anh Minh. “Nhớ”.
Này tôi ơi một sáng thứ bảy có chị yêu. Được vòng vèo gặp mặt phố gọi tên đường. Tây Sơn, Hồ Đắc Di, Nguyễn Lương Bằng. Cho bõ đi bao ngày xa cách, chỉ loanh quoanh một góc sân nhà. Mọi thứ như một bức tranh “Không có một nét nào thừa”. Lòng cồn lên một “Black Russian”. Và vu vơ đợi chờ “một con vịt”. Một nỗi buồn dịu êm nho nhỏ. “Anh nhìn thấy khoảng cách đó trong mắt em. Anh sẵn sàng vượt qua chặng đường dài hơn cả dải ngân hà để đến. Nhưng liệu khi anh tới nơi, em có còn ở đó”…
Như ngày hôm qua còn tươi mới trong tay mình. Như ngày mai đã thấy lấp ló trên tay mình. Và ôm lấy bằng cả niềm hân hoan bằng đôi bàn tay mình. Để viết câu chuyện cổ tích với bàn tay mình. Just ‘cause you are a fairy tale.
Từ Sầm Sơn kể chuyện Đồ Sơn
Câu nói trong ngày: “Ở Texas cái gì cũng to” (Khuyết danh)
Không biết là nên bắt đầu với cảm hứng của một phóng sự, xúc cảm của một tùy bút hay những thứ lãng đãng của một tản văn đây. Giá mà có thể viết đến ba bài hay hơn nữa thì hay biết mấy. Nhưng đã nói là một bài thì sẽ một và chỉ một mà thôi. Thủy chung và cô đọng trong một cái một duy nhất. Thế. Nhé!
Ba ngày qua là ba ngày được nghỉ ngơi thoải mái. Được tạm biệt công việc, chia tay những thói quen lặt vặt hằng ngày và nói lời cuối với những thứ dở dang lăn lóc chưa được đặt tên. Để cho cái hài hòa của con người và thiên nhiên được quyện vào nhau thật nhẹ và dễ chịu …
Và cuộc sống mở ra trước mắt có thật nhiều để hét toáng lên, để chỉ mặt điểm tên, để cãi cọ tranh biện và để giấu kín cả vào trong lòng.

Add colors to my life
Đến một khu du lịch có tiếng của một tỉnh không hề bé chút nào, mà sao tất cả có thể gói gọn lại trong cái tên của một nhà nghỉ bé xíu “Trung tâm phục hồi chức năng – điều dưỡng – Bộ Giao Thông Vận Tải”. Là một nơi để bơm đầy sức sống cho cái cơ thể xì hơi lép kẹp, lăn rệu rã trên đường bụi mịt mù của cuộc sống, là một địa chỉ để lấy lại cân bằng cho cái đầu chao nghiêng chao ngả vì trăm thứ ngàn sự ở đời, có lẽ cũng chẳng còn gì để phàn nàn ở đây nữa. Không khí trong lành. Hay gọi là trong lành với hơi thở mặn mặn nồng nồng chói chang mùi nắng và gió. Không gian mênh mông. Hay gọi là mênh mông với bờ biển rộng muôn trùng ngút tầm mắt ra xa tít những dãy núi xanh mờ ảo cuối chân trời. Ngày ngày mặc cho sóng biển xoa bóp những bờ vai mỏi nhừ, những đôi chân nặng chịch, những cánh tay rã rời và cái đầu nóng ran như máy phát quá tải nhảy điện. Đêm đêm rì rầm sóng biển hôn bàn chân ướt át, mặn và ấm, dinh dính, sàn sạn. Vẫn thích nhất trời đêm. Một trời đêm sang trọng và huyền bí với hàng trăm vì sao chưa đếm hết đính lên nền trời cao sâu thẳm. Vài gợn mây phớt nhẹ qua chùm sao quây quần như giọt mực rơi nơi đầu bút người họa sĩ. Mắt cứ hút vào một vì sao sáng nhất. Hai mắt nhìn nhau. Rồi một mắt quay đi. Một mắt vẫn nhìn theo. Vẫn biết đấy. Rồi cười lăn tăn. Lên trên cao đứng nơi cheo leo một mái đền, thả cho mắt trôi bồng bềnh theo những gợn sóng lăn tăn đuổi nhau ngoài biển. Xuống dưới thấp chầm chậm rụt rè men theo bờ đá sần sùi ngấm nước mặn và bám đủ thứ xác sinh vật sóng đánh vào. Tựa hồ như một chiếc lá cheo theo gió rơi xuống. Để ngày ngày ngửa mặt cười cùng nắng, đêm đêm níu gió giỡn với mây. Như cái sức sống mỡ màng của đủ loài cây xanh mướt phủ kín cả núi đồi. Những loài cây không có tên, không đợi có tên và cũng không chờ được biết tên. Cứ “đứng giữa trời mà reo” theo cái ngông của cụ Trứ thuở nào. Hài hòa. Và hài hòa.
Thế là tròn hai chức phận “phục hồi chức năng” và “điều dưỡng” còn cái đuôi “Giao thông vận tải” nữa. Là hai chuyến giao vận một đi một về vài trăm cây số vừa vui vẻ tíu tít chuyện đường vừa mệt mỏi say xe nôn nao. May là chưa đến nỗi nôn thốc nôn tháo với cái đường ổ gà ổ vịt từ Hà Nội, Hà Nam, Ninh Bình sang Thanh Hóa. Cái chặng đường đằng đẵng như gia vị, thêm hào hứng cho những người đi và mỏi mệt cho những người về. Người đi hồ hởi đến thả mình vào biển. Người về yên bình ru vào giấc ngủ êm trôi. Thế. Thôi.
Thế là hết mấy ngày ngủ-tắm-dạo-ăn mà lòng cứ thấy nhạt nhạt như bữa cơm không muối. Ừ thì mặc cho các đôi cứ dập dìu như cánh bướm. Ừ thì mặc cho các đông đúc xô bồ cứ chen ngang vô duyên. Thấy thiêu thiếu một món đặc sản để gọi là đi du lịch. Và thấy mùi buồn phảng qua đầu mũi. Bữa đến thì cá, tôm, ghẹ, cua, mực – bên ngoài thì ba ba, rắn biển, ốc hương. Dạo quanh thì vòng tay, nhẫn, lắc, chuyền, đá, san hô, ốc. Ở đâu mà chả thế. Chẳng thấy gì riêng giữ cho khỏi lẫn ngoài một cái tên. Dù gì cũng vẫn là “Made in china”. Chen vào là những hàng phi tiêu, phi “rổ”, bắn súng lĩnh quà – và người ta cứ mải mê đen đỏ cho hết một đêm dài… Say sưa nghe chuyện chọi trâu ở Đồ Sơn xa tít tắp.
Chọi trâu không chỉ là một thú chơi công phu tốn kém mà còn là một trách nhiệm thiêng liêng mà không phải ai trong dòng họ cũng được giao cho cái trọng trách vinh dự này. Nó đã ăn sâu vào trong tiềm thức con người nơi đây thành một nghĩa vụ thành kính tôn nghiêm với ông cha, họ tộc. Và trải qua bao đời đã được phát triển thành một nghệ thuật tinh hoa đặc sắc. Ngày xưa trâu ở trong vùng còn nhiều nhưng nay thì hầu như không còn bao nhiêu nữa. Thế nên, người nuôi trâu chọi phải lên tận Sơn La hay ngược sang Lào để chọn trâu mang về nuôi và huấn luyện. Cái mắt của người chọn trâu phải thật tinh, nào là bao nhiêu khoang, nào là bấy nhiêu xoáy, ở chỗ nào, màu ra sao. Tất cả bí quyết chỉ được người trong họ truyền lại cho nhau như một báu vật gia truyền. Chọn được trâu rồi, phải tuyển người chăn. Tục lệ xưa nay vẫn được tôn trọng. Phải là trai làng mới lớn, tuổi từ mười lăm tới mười bảy hay cụ già góa vợ, mới chăn được trâu. Tức là trong lòng phải thanh sạch, hoặc chưa lấm bẩn bụi đời, vấn vương với tơ duyên số kiếp hoặc đã giũ bỏ mọi nhọc lòng bận bịu với trần ai. Chỉ tấm lòng ấy, con người ấy mới hun đúc nên chất “võ sĩ” cho trâu. Trâu được chăm nấng như gia bảo trong nhà. Sớm dậy một xô cháo, nấu bằng gạo ngon, tăng cường khoáng chất với một xô C sủi thơm ngon. Rồi tha hồ mà vẫy vùng tắm biển. Thỏa sức tung tẩy leo núi trèo đồi. Cho thật dẻo chân, chắc mình, dai sức. Trưa về một xô cháo và vitamin. Nhiều khi trộn thêm cả sữa – phải là sữa dielac alpha nuôi trẻ nhỏ hẳn hoi. Tối đến ngon lành giấc khuya trong màn buông nệm ấm. Có một nốt muỗi trên mình trâu là coi như ngày công đi đứt. Đến khi trâu đã có đủ tuổi, người ta bắt đầu luyện miếng đánh rèn miếng võ. Chọn lấy một con trâu nhử khiêu khích, rồi giăng hàng rào kết bằng tre cho hai trâu hăng máu lao vào húc nhau chỉ húc vào tre. Xung quanh kéo lũ trẻ con hò reo cổ vũ, khua trống gõ mõ phất cờ ầm ĩ cho trâu quen với đấu trường thật. Đằng đẵng khoảng sáu tháng trời là đến ngày ra trận. Trước khi vào trận, sừng trâu được vót nhọn hoắt như kim. Hai con trâu mà húc nhau ngoài đồng có khi cả ngày không phân thắng bại. Nhưng dính một đòn đâm của đôi sừng đáng sợ kia với sức chạy dũng mạnh của con trâu lực lượng thì chẳng mấy con trâu thoát chết. Mỗi trận đấu thường diễn ra khoảng nữa tiếng đến một giờ là ngã ngũ. Có khi hai con trâu hăng máu lao vào nhau là đâm bửa óc khiến cả hai con cùng lăn ra chết. Nuôi trâu công phu là thế, tốn kém đến cả mấy chục triệu (từ bảy, tám triệu mua con trâu non, đến năm chục, trăm ngàn tiền thuê người chăm trâu mỗi ngày, … ) với giải thưởng thì chỉ vài chục triệu chẳng có lời lãi là bao. Nhưng người ta không tiếc. Bởi cái lễ, cái tâm mới là quan trọng. Chia nhau một miếng thịt trâu chọi, vừa thấy thiêng liêng may mắn, vừa thấy ngon thơm bổ dưỡng xiết bao. Sung sướng, hả hê và hạnh phúc xiết bao khi trâu họ mình đánh thắng trâu hàng xóm. Nghiễm nhiên là mình được tôn thêm một bậc, hiên ngang vai vế trong làng ngoài xóm. Tiếc là hội chọi trâu vẫn còn nặng bóng cá độ. Cứ mỗi đôi trâu vào trận thì người ta lại bắt “cáp” con nào thắng. Mà đã bắt thì phải đem cả nhà ra mà đặt – cả sổ đỏ đàng hoàng. Chọi trâu – vinh nhiều mà nhục cũng không ít.
P/S: Vợ ơi, mỗi lần đi biển lại nhọc nhằn vất vả một mình. Nhưng sẽ có thật nhiều con nhé.
Cuộc sống tươi đẹp
Câu nói của ngày: “Ôi, đàn ông và đàn bà. Mới dễ hiểu làm sao. Nhất là đàn ông.
Luôn luôn là trẻ thơ. Sĩ diện, khó khăn, kinh khủng, hay hờn dỗi, hay nhân nhượng, khủng khiếp – hãn hữu là tuyệt vời – nhưng tất cả đều sinh ra với một đặc điểm duy nhất có thể chuộc lại mọi thứ mà trong nghề chúng tôi gọi là rễ ngọc, đầu rùa, đỉnh dương, cần khói, chầy nam, hoặc đơn giản là mẩu thịt.” (Gyôkô, mama san – Shogun tướng quân, James Clavell)
Cuộc sống là một nghệ thuật. Nó đòi hỏi sự rèn luyện và chăm chút để đạt tới sự hoàn hảo. Tất nhiên, không thể thiếu được sự đam mê, say đắm, như tất cả những thứ được gọi là nghệ thuật ở đời.
Trôi qua một tuần tựa hồ như xé một cuộn giấy vệ sinh. Rồi vứt nó vào toa lét và giật nước. Cái đống giấy bẩn thỉu ấy làm mình khó chịu. Mặc dù bản thân chính là tác giả của mọi thứ khó chịu mà mình gánh lấy. Mệt mỏi. Phết lên miệng chừng ấy nụ cười cũng không làm cho cái bánh cuộc sống ngon lành hơn. Nó đang bốc mùi với những dây xích thói quen nặng nè hoen gỉ chết gì đang đè giẫm lên.

Nghệ thuật là hiện thân cho cái đẹp, cái Đẹp viết hoa luôn đầy đặn với cả ba tố phẩm Chân – Thiện – Mĩ. Cuộc sống là cái đẹp, cái đẹp viết thường với ba cặp tình nhân dặt dìu gắn bó Chân – Giả, Thiện – Ác, Mĩ – Xấu. Như hai mặt của một đồng tiền. Cứ xoay lật không thôi. Hãy yêu cho đẹp. Hãy yêu cho say. Hãy yêu và nghệ thuật. Đừng rơi rớt yêu thương qua những lỗ chỗ vô tâm dễ dãi. Đừng hời hợt yêu thương qua những nhịp cầu mệt mỏi. Dừng, nghỉ, và đi. Đúng lúc. Và cả đúng chỗ.
Cái dây xích thói quen trói chân xích tay mình bao ngày rồi. Có chìa khóa đây này mà ngần ngừ không thèm mở, bởi ngó quanh chẳng thấy lối đi. Cứ đi đi rồi sẽ có lối cho riêng mình. Cứ ngã đi rồi sẽ thấy mắt tinh nhanh. Nhưng mình chưa tìm thấy một lí do. Một lí do thôi để ngã. Một lí do thôi để đi. Như mỗi sáng mình có một lí do để viết. Chỉ một câu và một câu thôi nhỉ.
Đã là nghệ thuật thì phải dày công tốn sức. Đã là nghệ thuật thì phải thuần thục, điêu luyện. Nó không phải là giả tạo dối trá. Không phải là sự nhân tạo phản tự nhiên. Nó là tấm lòng kết tinh được chắt lọc từng ngày. Nó là yêu thương được gọt giũa từng giây. Sẽ chẳng có cái gì thật sự đơn giản. Cho đến khi nó được cải biến thành giản đơn – thứ giản đơn có tên và đứng vững.
Không biết mình sẽ thế này nữa bao lâu. Không biết sẽ giấu giếm thứ mật mã này đến khi nào. Hãy đến và mở nó ra đi. Mình vẫn thế. Chưa thay đổi. Đêm qua mình đã mong thay đổi. Thêm một đêm. Bóng đổi thay nhạt nhòa xa xôi quá.
Nếu có chót sinh ra lỡ làm cái xấu, hãy là cái xấu đẹp nhất trên đời. Có lầm là cái giả, mong là cái giả thật nhất với người. Trăm năm độc ác thêm một lần nữa nhé, xin cứ yêu tôi. Ôi, cuộc sống ơi!
P/S: Giờ thì đã biết, sẽ chẳng có thứ tình cảm chân thành thô mộc nào cả – bởi đã là chân thành thì ý tứ sâu sắc, tinh tế ý nhị, sâu xa và lắng đọng. Bởi thế, thô mộc chẳng qua chỉ là cái giản đơn đã được rèn giũa mà thôi. Lại ngớ ngẩn tin một cách ngốc nghếch vào nghĩa đen nữa rồi. Thế là lông nhông không quần không áo chạy giữa đời. Khóc và hôn lên những bực tức, mệt mỏi. Tớ biết ấy còn mệt mỏi hơn tớ nhiều, cầu mong ấy nhé, bình yên.
Leave a Comment
Leave a Comment
Leave a Comment